Đâu Ngờ Người Ấy Ngay Bên Ta
Phan_2
Trần Cẩm Ngôn là ai? Là anh em từ thủa mặc quần thủng đít
của Ôn Kỷ Ngôn, thấy giọng điệu bất thường của anh ta, Ôn Kỷ Ngôn lập tức đoán
ra anh ta đang bị cha anh giám sát, cho nên cũng đổi giọng, nói: “Đúng rồi,
cưng ơi, em nhớ cưng lắm, khi nào cưng đến thăm em?”
“Ưm, bây giờ anh đang bận, đợi xong việc, sẽ gọi lại cho cưng, ngoan nào, thơm
cái nhé?” Trần Cẩm Ngôn ni rồi chúm môi hôn vào điện thoại, sau đó cúp máy,
cười với Ôn Cường: “Là bạn gái cháu gọi ạ.”
Ôn Kỷ Ngôn nhìn điện thoại bị ngắt, chỉ có tiếng tút tút, bất giác nhăn mày,
ngắm nhìn thành phố S, cũng là đô thị thời thượng, nhưng so với thành phố B,
phong cách lại khác hẳn.
Nếu Ôn Kỷ Ngôn không đổi điện thoại, có lẽ đã có thể tìm được một số bạn bè có
thể giúp đỡ ở cái thành phố hoàn toàn xa lạ này, nhưng lúc này, anh chỉ thuộc
mỗi số máy của Trần Cẩm Ngôn, còn trong di động của anh không hề có số của ai,
tiền không có một đồng, lại không có chứng minh thư, lúc này anh dường như bất
lực, chỉ có thể đợi cứu viện của Trần Cẩm Ngôn.
Ôn Kỷ Ngôn vào nhà hàng KFC, chọn ít đồ ăn, tìm một chỗ yên tĩnh, đợi hơn ba
tiếng đồng hồ từ hai giờ đến năm giờ mười lăm phút chiều, vẫn không thấy Trần
Cẩm Ngôn gọi điện lại, anh vò đầu, nhìn mặt trời từ từ lặn, lòng anh cũng từ từ
chìm xuống. Trần Cẩm Ngôn không gọi điện lại tối nay coi như anh cầm chắc phải
ngủ ngoài đường một cách thảm hại. Khi chiếc Nokia cũ kĩ đặt trên bàn ăn vang
lên tiếng nhạc báo có tin nhắn, tim Ôn Kỷ Ngôn nhảy lên như con chim sẻ, vớ lấy
điện thoại cầm lên xem, là tin nhắn từ một số máy lạ: Chị Trần, tôi xem trên
mạng thấy chị đang tìm người ở ghép, tôi là Đường Mật Điềm, có một căn hộ hai
phòng, ở đường XX, cần tìm người ở ghép, nếu chị cần hãy liên lạc với tôi!
Ôn Kỷ Ngôn đọc kỹ mẩu tin nhắn, xem có phải là tin nhắn lừa đảo, sau đó nghĩ
mình có 50 tệ, một người đàn ông, tiền không có, sắc thì có một chút, nhưng
mình là đàn ông, sẽ không thiệt thòi gì, hơn nữa nghĩ đến thảm cảnh phải vật vờ
ngoài đường, Ôn Kỷ Ngôn vội nhắn lại ngay cho Đường Mật Điềm: “Chào Đường tiểu
thư, tôi muốn thuê một phòng, xin cho biết địa chỉ cụ thể của cô.”
“Đường XX, khu XX, tòa nhà XX, số XX!”!
Ôn Kỷ Ngôn xem kỹ địa chỉ, rồi ngao ngán nhăn nhó nhìn chiếc điện thoại Nokia
cũ kĩ, nếu như là điện thoại 3G, anh có thể dễ dàng tìm địa chỉ cụ thể, nhưng
với chiếc điện thoại rách này, thật sự bó tay!
Tay cầm điện thoại, Ôn Kỷ Ngôn đi đến quầy bán hàng, hỏi đường, được biết khu
vực đó rất xa, 50 tệ không đủ tiền taxi, anh thật sự chực nôn ra máu, vừa đi
vừa liên tục hỏi đường, được chỉ dẫn của những người tốt bụng, lúc ngồi xe
buýt, lúc đi tàu điện ngầm, mất chẵn hai tiếng đồng hồ, mới tìm thấy địa chỉ,
gặp được cô chủ nhà dễ thương này.
Không ngờ, chỉ nhờ khuôn mặt thật thà, và tài uốn ba tấc lưỡi, anh thật sự đã
tìm được một chỗ ở, chiến công này khiến Ôn Kỷ Ngôn không thể không khâm phục
bản thân.
Đương nhiên, trong quá trình đó chỉ cần một chi tiết sai sót, cũng không thể có
kết quả tốt thế này.
Khi Đường Mật Điềm bưng món cá thơm phức nóng hôi hổi từ bếp lên, Ôn Kỷ Ngôn đã
tỉnh giấc, tham lam hít mấy hơi mùi thơm, bước đến: “Điềm Điềm, cô làm món gì
đấy? Thơm thế!”
Bất chợt thấy khuôn mặt đàn ông ở quá gần, Đường Mật Điềm không biết nên tỏ
thái độ thế nào, đĩa cá trên tay bị Ôn Kỷ Ngôn đón lấy, thấy anh ta để ngay
ngắn lên bàn ăn, sau đó cầm đũa, gắp một miếng cho vào miệng, Đường Mật Điềm
mới định thần, bước nhanh đến giằng đôi đũa trên tay anh ta, sầm mặt nói: “Ai
cho anh ăn?” Đường Mật Điềm không định cho anh ta ở miễn phí, lại còn nấu cơm
phục vụ anh ta.
Ôn Kỷ Ngôn chớp chớp mắt, bộ mặt rất tội nghiệp nhìn cô nói: “Xin lỗi, tôi vô
ý!” Anh không nên tham lam ăn một mình, chẳng trách Đường Mật Điềm tức giận.
Đường Mật Điềm từ từ ngồi xuống sau khi được Ôn Kỷ Ngôn nịnh bợ kéo ghế cho,
liếc đôi đũa trong tay nói: “Anh xuống bếp đổi cho tôi đôi đũa khác!” Làm việc
nhà, có người giúp việc miễn phí, không sai bảo, cũng phí.
“Ờ, được!” Ôn Kỷ Ngôn nhanh nhảu đi vào bếp, lấy hai đôi đũa trong thời gian
ngắn nhất, nhân tiện xới luôn hai bát cơm đem ra.
Đường Mật Điềm thấy Ôn Kỷ Ngôn đặt một bát cơm trước mặt cô, bát còn lại giữ
trong tay, cầm đũa với ra đĩa cá, vội vàng vòng tay ôm đĩa cá, “Trong khi tôi
nấu cơm, anh thì ngủ say sưa, ngủ dậy là được ăn, đừng mơ!”
“Điềm Điềm, lúc trước tôi quả thật rất mệt, mới ngủ thiếp một lát, việc nhà, tý
nữa nhất định tôi sẽ làm!” Ôn Kỷ Ngôn thở mạnh, nhìn chằm chằm vào đĩa cá, mùi
thơm phức của nó khiến người bỏ trốn lúc nửa đêm, phải chịu đựng đủ thứ cực
nhọc phải chảy nước miếng.
“Nếu không vì tí nữa anh rửa bát, lau nhà thì ngay bát cơm trắng trong tay anh
kia cũng đừng hòng tôi cho anh ăn!” Mật Điềm lạnh mặt: “Bất luận thế nào, thức
ăn tôi làm, anh không được ăn!”
“Cô chỉ cho tôi ăn cơm không à?” Ôn Kỷ Ngôn nhìn vào đĩa cá thơm phức, bắt mắt,
khó nhọc nuốt nước bọt, “Điềm Điềm, cô không đùa tôi chứ?”
“Ai đùa với anh? Hôm nay anh dám ăn thức ăn tôi làm, tôi sẽ lập tức đuổi anh!”
Mật Điềm và liền mấy miếng cơm, vừa gắp thức ăn vừa cảnh cáo Ôn Kỷ Ngôn.
“Một mình cô ăn không hết, sao không cho tôi một ít?” Ôn Kỷ Ngôn tội nghiệp cúi
đầu nhìn bát cơm trắng trong tay, được thôi, ăn cái này cũng no, cố gắng và mấy
miếng cơm, liếc nhìn đĩa thức ăn khó khăn lắm mới nuốt được.
“Ăn không hết thì mai ăn, đằng nào, tôi cũng không nấu cơm cho anh ngay ngày
đầu tiên anh tới, để sau này anh khỏi được thể lấn tới, thấy tôi nấu ăn ngon,
ngày nào cũng đòi tôi nấu!” Đường Mật Điềm nghiêm túc nói, trước đây có cô bạn
thuê chung nhà, sau lần đầu tiên thưởng thức món ăn cô nấu, thấy ngon quá, về
sau một mực viện lý do mình nấu ăn không ngon, nhất định không chịu nấu, kể ra
cũng vài lần cô ta trổ tài, nhưng không thể ăn nổi, cho nên Mật Điềm vinh dự
kiêm thêm chức “đầu bếp”, không những phải chăm lo cho dạ dày của mình, còn
phải quan tâm khẩu vị của cô bạn ở cùng, mà cô bạn này tuy không biết nấu ăn
nhưng lại rất kén ăn, vì vậy tay nghề của cô được rèn luyện càng ngày càng nâng
cao, ấm ức trong lòng cũng ngày càng lớn. Thực ra cô chỉ tìm người ở cùng để
chia sẻ tiền nhà quá cao, chứ không muốn tìm người để tự biến mình thành “đầu
bếp”. Tuy nhiên do quan hệ giữa hai người khá tốt, nên cô không nói được gì,
chỉ đến khi cô bạn có người yêu chuyển đi sống cùng anh ta, thì Đường Mật Điềm
mới lại tìm người ở cùng, nhưng rút kinh nghiệm, lần này cô nhất quyết không
làm “đầu bếp” miễn phí, cho nên dứt khoát không để Ôn Kỷ Ngôn biết tài nấu ăn
của mình.
“Điềm Điềm, cô xem, cô ăn không hết đồ đi, thật lãng phí!”
Ôn Kỷ Ngôn nghiêm túc nói: “Lãng phí là có tội, cô lương thiện như vậy, sao có
thể làm việc tội lỗi?”
“Tôi…”
“Hơn nữa Điềm Điềm, không phải cô nấu ăn cho tôi, cô chỉ là nấu cho cô, sau đó
làm nhiều quá, ăn không hết định đổ vào thùng rác, vậy cô hãy xem tôi như cái
thùng rác đi, tôi có chức năng tiêu hóa lại!” Nói xong, anh ta nở nụ cười thật
tươi: “Tôi sẵn sàng làm thùng rác, thùng nước gạo!”
“Tôi…” Đường Mật Điềm mở miệng, nhưng thật sự không biết nói gì cho thích hợp,
bị chặn họng rồi.
“Điềm Điềm, sẽ không có chuyện cô nấu ngon, mà ngày nào tôi cũng đòi cô nấu?”
Ôn Kỷ Ngôn tiếp tục nhẹ nhàng tấn công: “Tôi đã hứa với cô sẽ làm việc nhà, thì
tôi nhất định làm tốt, chăm chỉ làm, cũng sẽ nấu cơm ngon cho cô ăn.” Còn nấu
rồi, có thể ăn được không, có ăn hay không ăn, đó không nằm trong phạm vi suy
nghĩ của anh.
“Vậy anh ăn chút!” Đường Mật Điềm đẩy đĩa thức ăn ra giữa bàn, rốt cuộc, thấy
bộ dạng ăn cơm không của anh ta quá tội nghiệp, lương tâm cô cảm thấy hơi áy
náy.
“Điềm Điềm, cô tốt thật!” Ôn Kỷ Ngôn bắt đầu ăn uống ngon lành, gật đầu khen:
“Ngon hết nhẽ!”
Sau khi ăn xong, Ôn Kỷ Ngôn vội vàng dọn dẹp bàn ăn, thu bát đũa mang vào bếp,
sau đó bận rộn một hồi trong đó. Đường Mật Điềm cũng không ngồi chơi, nhanh
chóng lau bàn sạch sẽ, sau đó ngồi ở salon đợi Ôn Kỷ Ngôn đi ra để dẫn anh ta
sang căn phòng nhỏ. Có lẽ khoảng mười lăm phút sau, Ôn Kỷ Ngôn mới lau tay,
cười hềnh hệch thò đầu ra khỏi bếp hỏi: “Điềm Điềm, rửa bát thế nào?”
Đường Mật Điềm nhắc lại: “Rửa bát thế nào?” anh ta ở trong bếp 15 phút, lạch
cạch ầm ĩ một hồi, chẳng lẽ chưa rửa được cái bát nào? Vậy anh ta làm gì trong
bếp? Câu hỏi lớn hiện trong lòng, trên mặt Đường Mật Điềm. Ôn Kỷ Ngôn vội gật
đầu: “Lần đầu tiên tôi rửa bát bằng tay, hình như có chút vấn đề.”
“Lần đầu tiên rửa bát bằng tay?” Mật Điềm nghi hoặc mở to mắt nhìn anh ta: “Thế
trước đây anh rửa thế nào?” Gã này không phải chưa từng rửa bát chứ?
“Tôi hả, truớc đây đều dùng máy rửa bát, tôi chưa từng dùng tay!” Ôn Kỷ Ngôn mở
to mắt bắt đầu nói bừa, bát ở nhà đều do người giúp việc rửa, liền nói đại là
dùng máy rửa bát!
“OH!” Đường Mật Điềm vỗ trán, “Không phải trước đây ăn xong anh cứ tích bát đũa
thành đống rồi mới dùng máy rửa chứ?” Thời buổi này, thiên hạ lắm kẻ lười, dùng
máy rửa bát cũng không có gì lạ, không có người lười nhất chỉ có người lười hơn
mà thôi.
Ôn Kỷ Ngôn nhân đà trả lời: “Đúng vậy, trước đây ăn xong, bát đũa tôi cứ dồn
lại cả đống rồi mới cho vào máy rửa, cho nên tôi chưa tự rửa bao giờ…”
Đường Mật Điềm nhếch mép, chỉ có hai cái bát, hai đôi đũa, một cái đĩa, định
đứng dậy rửa cho xong, nhưng cô vừa ăn no, lại đang ngồi thoải mái trên salon,
ngại vận động nên chỉ đạo từ xa: “Rửa bát rất đơn giản, anh đổ ít nước vào bồn,
cho bát vào, đổ chút xíu nước rửa bát, rồi dùng giẻ rửa từng cái một, sau đó sả
nước vài lần cho sạch.
“Lần nào rửa bát, cũng đều phải rửa từng cái một à?” Ôn Kỷ Ngôn xác nhận lại
một lần nữa, “Phải rửa tất cả sao?”
“Đúng, nếu không rửa sẽ không sạch.”
“Được, vậy để tôi rửa!” Nói xong đi vào bếp, sau đó… chưa được bao lâu, Đường
Mật Điềm nghe thấy tiếng bát đĩa vỡ loảng xoảng từ bếp vọng ra, lập tức đứng
dậy không kịp đi dép, cứ chân trần vào bếp, nhìn bát vỡ trong bồn, tay cô run
lên, tức giận nói: “Ôn Kỷ Ngôn, anh làm gì vậy?”
Ôn Kỷ Ngôn nét mặt tội nghiệp nhìn cô: “Xin lỗi, tôi không biết cho bao nhiêu
nước rửa bát thì vừa, cho nên đổ tất vào, ai ngờ quá trơn, không sao cầm được…”
“Cho nên, anh tuột tay làm vỡ bát phải không?” Đường Mật Điềm thở mạnh, cố gắng
kìm chế tức giận, nghiến răng nói: “Tại sao anh lại lấy hết bát ra?” Bữa tối,
chỉ dùng hai cái bát nhưng anh ta lôi cả sáu cái bát còn trong tủ mang ra rửa,
có nên khen anh ta chăm chỉ không?
“Không phải cô đã nói, lần nào rửa bát cũng đều phải rửa từng cái một sao!”
Câu trả lời càng khiến anh ta vô tội, “Vừa rồi tôi còn thắc mắc, bát chúng ta
không ăn đến, tại sao phải rửa?”
Đường Mật Điềm nghiến răng: “Ôn Kỷ Ngôn rõ ràng anh hiểu sai, lại vẫn còn làm
ngược, trách tôi nói không rõ ràng?”
“Không phải, tôi không có ý trách cô, tại tôi không tốt, tôi xin lỗi, lần sau
tôi sẽ bồi thường cho cô cả chục cái bát!” Ôn Kỷ Ngôn vội vàng xin lỗi, sau đó
thu dọn bát đĩa vỡ.
Lời xin lỗi của anh ta khiến Đường Mật Điềm bớt giận vài phần, đứng nhìn anh ta
luống cuống thu dọn đống đổ vỡ, cô buột miệng nhắc: “Làm chậm thôi, cẩn thận
đứt tay.” Vừa nói xong, thì trong lòng bàn tay trắng trẻo của Ôn Kỷ Ngôn xuất
hiện vệt máu hồng, máu chảy loang xuống những mảnh bát sứ nền trắng hoa xanh.
Ôn Kỷ Ngôn kêu “ái” một tiếng, vội rụt tay về, máu từ vết thương vẫn đang chảy.
“Anh tránh ra, để tôi!” Cuối cùng Đường Mật Điềm không chịu nổi, đẩy anh ta
sang bên: “Đi vào phòng tắm rửa tay, lát nữa tôi băng cho.”
“Ồ, cảm ơn!” Ôn Kỷ Ngôn ngoan ngoãn lùi khỏi bồn rửa bát, nhìn Đường Mật Điềm
cau có, nhanh tay dọn dẹp những mảnh vỡ, rồi nhanh chóng rửa nốt hai chiếc bát
may mắn không bị vỡ, lau sạch, quay lại thấy Ôn Kỷ Ngôn vẫn đứng ngây một chỗ,
tức giận nói: “Đại thiếu gia, sao thế, còn bắt tôi rửa tay, bôi thuốc hầu anh
hay sao?”
“Không dám hy vọng cô rửa tay cho, nhưng cô có thể bôi thuốc giúp tôi không!”
Ôn Kỷ Ngôn hạ giọng nói nhỏ, nhưng Đường Mật Điềm vẫn có thể nghe thấy, sau đó
vào phòng tắm rửa tay.
“Đừng tưởng bở!” Đường Mật Điềm bĩu môi, nói thẳng: “Anh nhớ nhé, anh lại nợ
tôi chục bát ăn đấy, đưa tiền mặt hoặc mua đền ngay, nếu không bắt đầu từ ngày
mai, ngay cơm không tôi cũng đừng hòng cho anh ăn!”
“Được, nhất định sẽ đền cô, yên tâm!” Ôn Kỷ Ngôn lau tay, trả lời nghiêm túc:
“Cô ghi vào sổ tất cả những thứ tôi nợ cô, tôi dùng của cô, sau này, tôi sẽ trả
toàn bộ!” Nói xong giơ tay lên: “Cả miếng dán vết thương cũng ghi vào, sau này
tôi sẽ đền cô tất cả, gấp mười lần luôn!”
“Mười lần? Tôi không mong muốn xa xỉ thế đâu! Người không một đồng xu dính túi
như anh, chỉ cần có thể nộp tiền nhà đúng thời hạn, tôi không đuổi anh đi coi
như đã a di đà Phật rồi!” Đường Mật Điềm lấy một miếng dán trong hộp cứu thương
ở dưới bàn trà lạnh lùng đưa cho Ôn Kỷ Ngôn: “Tự dán đi!”
Sau khi băng xong vết thương, Ôn Kỷ Ngôn cười nịnh nói với Đường Mật Điềm:
“Điềm Điềm, không phải tôi không có một xu dính túi, tôi có khá nhiều tiền!”
Nói rồi rút trong túi một nắm tiền lẻ, tiền xu đắc ý giơ lên: “Sáng mai vẫn có
tiền mua bánh bao!”
Đường Mật Điềm nhếch mép, giễu cợt: “Đại gia, anh lắm tiền thật!” Sau đó bực
bội hừ hắng giọng, đứng dậy khỏi salon, nói với Ôn Kỷ Ngôn: “Đây là chìa khóa
phòng nhỏ, anh cầm lấy, còn khóa cửa ra vào tạm thời tôi chưa đưa cho anh, thời
gian sinh hoạt của tôi như sau: Sáng 8 giờ ra khỏi nhà, chiều 5 giờ về nhà, trừ
phi phải làm thêm giờ, còn lại cơ bản đều như vậy, nếu anh muốn ra ngoài hoặc
làm việc gì, phải về đúng giờ, nếu không sẽ bị nhốt bên ngoài, đừng trách tôi
không nói trước!”
Ôn Kỷ Ngôn cầm chìa khóa, lơ đãng nhún vai, thấy Đường Mật Điềm đi vào phòng
riêng, vội bật dậy khỏi salon, lập tức mở cửa phòng nhỏ, ngạc nhiên nói to:
“Điềm Điềm, cô có chắc căn phòng này không phải là của cô mà dành cho tôi ở
không?” Thật sự quá đáng yêu!
Để cho một người đàn ông như anh ở trong căn phòng đáng yêu như vậy quả thật
không hợp!
Căn phòng trang chủ đạo là gam màu phấn hồng, tường màu phấn hồng, thảm màu
phấn hồng, rèm cửa màu hồng, ga giường màu phấn hồng, chăn màu phấn hồng, tủ
quần áo, đèn bàn cũng màu phấn hồng… Trước mắt Ôn Kỷ Ngôn toàn màu phấn hồng,
đương nhiên, trên chiếc giường và tủ quần áo màu phấn hồng đặt vô số con thú
nhồi bông Tuski, Hello Kitty màu hồng, anh hơi nhíu mày, tóm lấy một con thú
nhồi bông bên cạnh lè lưỡi, nhăn mặt làm xấu với nó.
“Ấy, không cho anh động bàn tay bẩn vào Kitty yêu quý của tôi!” Đường Mật Điềm
giật con mèo bông Kitty từ tay Ôn Kỷ Ngôn, thận trọng đặt lên mặt tủ, đưa tay
vuốt ve, “Cưng ơi, chịu khó ở trong phòng này mấy ngày nha, đợi chị dọn dẹp
xong sẽ đưa em về phòng!”
“Điềm Điềm, những đồ chơi này đều là của cô à?”
“Nói vớ vẩn!” Đường Mật Điềm lườm anh ta: “Nhớ nhé, tất cả là của tôi, cấm anh
động vào!”
“Được thôi, tôi sẽ không động vào, nhưng cô để nhiều đồ riêng tư của mình vậy ở
phòng tôi, không thấy chướng mắt sao?”
Ôn Kỷ Ngôn chỉ vào con thú nhồi bông Tuski cao cỡ 1m8 trên chiếc giường 1m5
nói: “Tôi không muốn động đến, nhưng cô không thấy là nó chiếm hết giường của
tôi à?”
Đường Mật Điềm theo ánh mắt Ôn Kỷ Ngôn, nhìn vào thú nhồi bông Tuski nói: “Anh
chưa nộp tiền nhà, bây giờ tôi có lòng tốt cho anh ở lại, vậy nên phòng này
chưa tính là của anh, tôi để anh ngủ ở đây, anh chưa có quyền đòi hỏi quyền
lợi, tất cả đều phải tùy theo tâm trạng của tôi.”
“Ờ, nói có lý.” Ôn Kỷ Ngôn thực sự cầu thị gật đầu đồng ý, nhưng câu nói sau
của Đường Mật Điềm khiến anh tức ói máu, chỉ muốn cắn vào lưỡi, thu lại lời
khách sáo vừa rồi, lúc đó Đường Mật Điềm cười nhạt: “Tuski của tôi không chiếm
giường của anh, nó vốn không phải giường của anh, tôi cho phép anh ngủ ở phòng
này, nhưng không nói cho anh ngủ trên giường!”
Ôn Kỷ Ngôn kinh ngạc trố mắt vội nói: “Ý cô không phải là Tuski ngủ trên
giường, còn tôi ngủ dưới đất đấy chứ?”
“Đúng rồi, anh rất thông minh!” Đường Mật Điềm cười gật đầu, còn thưởng cho anh
ta một vẻ mặt nhã nhặn: “Khi nào anh giao tiền nhà, lúc đó tôi sẽ chuyển Tuski
đi, để anh ngủ trên giường!”
“Cô…”, Ôn Kỷ Ngôn lần đầu bị cứng họng, không biết nói gì.
Đường Mật Điềm cười rạng rỡ: “Ôn Kỷ Ngôn, tôi tạm thời để bọn thú cưng của tôi
ở phòng này, hy vọng anh tử tế với chúng, giống như tôi đã tử tế giữ anh lại.”
“Cô để tôi ngủ trên sàn, vậy mà gọi là tử tế với tôi?” Ôn Kỷ Ngôn nén giận, nói
tiếp: “Cô để đồ chơi trên giường, bắt tôi một người còn sống sờ sờ ra đây phải
ngủ trên sàn nhà, vậy mà gọi là tử tế với tôi?”
Đường Mật Điềm bị tố cáo, chỉ lắp bắp nói được có vậy, mắt nhìn sang chỗ khác:
“Vậy nếu anh muốn ngủ trên giường, thì có thể ngủ cùng với Tuski, nó rất thân
thiện!”
“Được, cảm ơn gợi ý của cô!” Ôn Kỷ Ngôn trả lời, “Tối nay tôi sẽ ngủ rất hữu
nghị với chúng!” Nói xong bước nhanh đến giường, uể oải nằm xuống, lòng bỗng vô
cùng oán thoán, anh đường đường là đại thiếu gia mà phải chen chúc ngủ với bọn
thú kia, thật quá bi thương, không thể nói nên lời.
Đường Mật Điềm cau mày nhìn hành động của Ôn Kỷ Ngôn, há miệng đắn đo mãi cuối
cùng cũng nói: “Ôn Kỷ Ngôn, anh có thể tắm xong rồi mới lên giường không?” Cả
người anh ta nhem nhuốc thế kia, sẽ làm bẩn Tuski yêu quý của cô.
“Tắm xong mới lên giường?” Ôn Kỷ Ngôn nghe vậy, xúc động ngồi bật dậy, mắt sáng
lên nhìn cô, dò hỏi: “Không phải cô thích tôi rồi chứ?”
“Tôi thích anh?” Đường Mật Điềm chỉ vào mặt mình, vừa bực vừa buồn cười: “Anh
có làm sao không đấy?”
“Cô thích tôi không phải quá bình thường à!” Ôn Kỷ Ngôn tự tin vỗ trán: “Nói
đi, cô thích tài hay thích sắc?” Trong khi Đường Mật Điềm còn đang ngơ ngác
không hiểu, lại lẩm bẩm tự nói: “Tài thì hiện giờ tôi chưa thể hiện được nhưng
sắc xem như cô có con mắt nhìn người đấy!”
“Hích!” Đường Mật Điềm không nhịn được bật cười: “Ôn Kỷ Ngôn tôi từng gặp những
kẻ không biết xấu hổ là gì, nhưng chưa từng gặp kẻ nào không biết xấu hổ như
anh, nếu anh cho là tôi có ý với anh, thì anh nên sớm biến khỏi đây!” Là phụ nữ
cô còn không cảm thấy mình dẫn sói vào nhà, vậy mà gã này dám khơi khơi nói
vậy, thật không biết liêm sỉ là gì.
“Ái chà, chỉ đùa tý xíu cô lại nghĩ là thật!” Ôn Kỷ Ngôn nói rồi đứng dậy khỏi
giường, “Tôi biết, cô muốn tôi đi tắm rồi mới lên giường, là vì sợ tôi làm bẩn
giường của cô, làm bẩn búp bê của cô đúng chứ?” Đường Mật Điềm không phải là
người giỏi che giấu cảm xúc, mọi sắc thái đều hiện hết trên mặt.
“Biết rồi sao còn không đi tắm đi!” Cô trợn mắt nhìn anh ta.
“Tôi cũng muốn tắm, cũng muốn thay bộ quần áo bẩn này!” Anh ta dừng lại, ngước
nhìn cô, “Nhưng không có quần áo thay, tí nữa tôi khỏa thân bước ra, cô đừng
trách tôi cố tình quyến rũ cô!”
“Anh dám làm thế, tôi giết anh!” Mật Điềm lườm anh ta, lại tiếp: “Trong hợp
đồng, phải bổ sung thêm một điều, ở khu vực sinh hoạt chung trong nhà, phải ăn
mặc chỉn chu, nếu có hành vi không đứng đắn, thì tự chuyển đi.”
“Thế nào là hành vi không đứng đắn?” Ôn Kỷ Ngôn hỏi.
“Cởi trần, mặc quần lót ở khu vực sinh hoạt chung, đều thuộc hành vi không đứng
đắn!”
“Ý cô là ở khu vực sinh hoạt chung không thể mặc quần lót?” Ôn Kỷ Ngôn hỏi xong
cười ha hả, thấy Đường Mật Điềm xấu hổ đỏ mặt, lời cô vừa nói không phải ý đó,
nhưng anh lại suy diễn thành ra như vậy.
“Vừa rồi tôi nhỡ mồm, ý tôi là, không được phép chỉ mặc quần lót ở nơi sinh
hoạt chung!” Mật Điềm giải thích rõ ràng, thấy anh ta cười ngặt nghẽo tức giận
nói: “Ôn Kỷ Ngôn, anh còn dám cười nữa, tôi sẽ không cho anh ở ghép!”
“Được rồi, được rồi, tôi không cười nữa!” Biết là nếu cười tiếp Đường Mật Điềm
đang tức giận có thể nổi điên đuổi mình ra ngoài, Ôn Kỷ Ngôn lập tức nhịn cười:
“Cô xem, người lớn rồi mà còn trẻ con thế, tôi chỉ đùa tý xíu mà cô lại tưởng
thật!”
“Tôi không thèm đùa với anh!” Đường Mật Điềm bực mình nói.
“Vâng vâng, vâng tôi vô duyên quá!” Ôn Kỷ Ngôn vội cầu hòa, “Điềm Điềm, cô thấy
đấy, tôi đi vội quá, không mang gì cả, không biết có thể phiền cô giúp tôi
chuẩn bị một ít đồ sinh hoạt cá nhân không?”
“Không!” Cô trả lời dứt khoát.
“Cũng phải, cô cho tôi ở đã là một ân huệ lớn, lại làm phiền cô, tôi thật sơ
xuất!” Anh ta khách sáo nhìn Đường Mật Điềm: “Chỉ có điều, tối nay đi ngủ mà
không rửa sợ làm bẩn giường cô, không đánh răng, sợ hơi thở làm bốc mùi con
Tuski của cô.”
Nói xong hít thật mạnh: “Hiện giờ Tuski này thật là thơm tho…”
“Được rồi, được rồi, coi như tôi sợ anh rồi!” Đường Mật Điềm giằng con Tuski từ
tay Ôn Kỷ Ngôn, “Theo tôi về phòng lấy đồ, nhưng tôi phải ghi nợ!”
“Không hề gì!” Ôn Kỷ Ngôn cười đi theo Đường Mật Điềm, bước vào phòng cô, đúng
như dự đoán, căn phòng này cũng quét sơn hồng với những con búp bê màu hồng.
Thấy cô mở tủ đưa cho anh chiếc khăn tắm màu hồng, bàn chải búp bê hồng, anh
bất giác cười khan: “Điềm Điềm, đồ dùng của cô cũng giống như con người cô vậy,
thật ngọt ngào, đáng yêu!”
“Đúng thế, anh thích hả?” Đường Mật Điềm cười nhìn Ôn Kỷ Ngôn.
Được nhìn như thế, sao dám nói không thích? Ôn Kỷ Ngôn chỉ có thể gật đầu cười:
“Thích, tôi thích nhất màu phấn hồng!” Tuy không thể nói là rất thích chỉ là
thích thích, những khi bị vây quanh toàn màu hồng như vậy thật đúng là khó tả.
“Anh đã thích màu phấn hồng, vậy cái áo ngủ này anh mặc trước!” Đường Mật Điềm
nói xong, lấy trong tủ ra chiếc áo T shirt màu phấn hồng to đùng, ấn vào tay Ôn
Kỷ Ngôn: “Tôi nghĩ, anh sẽ thích, chiếc áo này rất to, anh có thể mặc!”
“Điềm Điềm, thật là… cảm ơn cô!” Tay cầm nhiều
thứ màu hồng như thế, cơ mặt Ôn Kỷ Ngôn khẽ rung, khó nhọc nói ra.
“Đừng khách sáo, nên như vậy…” Mật Điềm quay mặt lại cười rõ tươi với Ôn Kỷ
Ngôn: “Anh có cần quần lót không? Nhưng tôi không có đồ của đàn ông, chỉ có của
phụ nữ, cũng không biết, liệu anh có mặc được không?” Nói rồi, cúi đầu vào tủ,
định tìm một chiếc quần lót to một chút.
“Không cần đâu!” Ôn Kỷ Ngôn vội giơ tay ngăn Đường Mật Điềm: “Quần lót, mai tôi
tự đi mua.” Nếu ngay quần lót cũng là màu hồng Hello Kitty, thì hoàn toàn biến
anh thành phụ nữ mất rồi, khác nào bảo anh cầm dao tự hoạn!
“Vậy được, tôi dẫn anh đi tắm!” Đường Mật Điềm nhướn mày, sau đó dẫn Ôn Kỷ Ngôn
đến phòng tắm, chỉ các thiết bị, dặn dò: “Bên trái là nước nóng, phải là nước
lạnh, đây là quạt thông gió, kia là thiết bị sưởi, bàn chải, kem đánh răng,
nước súc miệng đều ở kia.”
“Ồ, được, rõ rồi!” Ôn Kỷ Ngôn nhẫn nại ghi nhớ một lượt, rồi gật đầu.
“Vậy anh tắm đi!” Đường Mật Điềm kéo cửa, không quên nhắc nhở: “Anh nhớ khóa
cửa đấy!” nói xong đi về phòng mình.
Hành trình chạy trốn gian nan, hết ngồi tàu, lại ngồi xe, lúc này Ôn Kỷ Ngôn
chỉ muốn trầm mình trong bồn, tắm một trận rồi ngủ một giấc đã đời, còn những
chuyện phiền phức, anh không muốn nghĩ đến, nhưng nhắm mắt, đầu óc lại tỉnh như
không, ý nghĩ lại quay về thành phố B, cảnh tượng anh chạy trốn khỏi tiệc đính
hôn, và cuộc bỏ trốn đáng sợ đến thành phố S này, lần lượt hiện trong đầu như
một cuốn phim!
Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian